#2: Bạn chú tâm vào điều gì, bạn thành thạo việc đó
Một buổi sáng cuối tuần hiếm hoi. Nắng rọi qua khung cửa sổ, vẽ một vệt dài trên sàn nhà. Bạn định bụng sẽ thong thả đi bộ một vòng quanh hồ tận hưởng gió mát.
Ba mươi phút sau bạn vẫn nằm trên giường, lướt qua ba câu chuyện trên mạng xã hội không liên quan đến mình, kịp đọc xong một vài bài viết về scandal ly hôn của một người không quen biết.
Lúc đặt điện thoại xuống, bạn tự hỏi: "Mình vừa làm gì với ba mươi phút đó?"
Thực ra bạn vừa luyện tập. Luyện tập việc để ý chuyện người khác.
Có một câu mà tôi đọc được từ lâu và nhớ mãi:
"What you focus on, you master."
(Bạn tập trung vào điều gì, bạn sẽ thành thạo việc đó.)
Nếu mỗi lần bực bội, khó chịu bạn mở tủ lạnh để tìm đồ ăn vặt, bạn đang luyện cơ thể mình thành thạo trong việc ăn để tránh né cảm xúc khó chịu.
Nếu thời gian một ngày tại công sở của bạn phần lớn dành cho than phiền và nói xấu, bạn sẽ giỏi buôn chuyện.
Nếu mỗi lần chơi với con, tay bạn vẫn không rời màn hình điện thoại để kiểm tra tin nhắn công việc, bạn đang luyện cho mình thói quen hiện diện nửa vời.
Như cách các nghệ sĩ chơi đàn piano.
Họ không trở thành nghệ sĩ piano bằng cách thỉnh thoảng nghĩ về việc tập đàn. Họ ngồi xuống mỗi ngày luyện tập. Họ đã làm điều đó rất nhiều lần với tất cả sự tập trung và toàn tâm toàn ý.
Chúng ta cũng không phải ngoại lệ
Đi qua nhiều phiên khai vấn cùng những người mẹ, câu chuyện được lặp lại nhiều nhất luôn là sự bất lực trước chính mình:
"Em không biết vì sao em lại như vậy. Em không muốn quát con. Em không muốn so sánh con với bạn. Em không muốn nghĩ tiêu cực về chồng. Nhưng em vẫn không dừng lại được."
Câu trả lời đơn giản chỉ là: “Vì em đã thực hành điều đó rất nhiều lần rồi”
Sự thật là, em không "vô tình" giỏi cằn nhằn. Em chỉ làm đủ nhiều để nó trở thành một phản xạ tự nhiên. Em không "vô tình" hay so sánh, em chỉ là đã lặp lại điều đó đủ lâu để bộ não tự động kích hoạt trước khi em kịp nhận ra.
Nhưng có một sự thật thế này:
Em hoàn toàn có thể trở nên thành thạo trong việc dừng lại. Em có thể tinh thông việc quản trị cảm xúc nếu em làm thường xuyên và đúng cách.
Bộ não học rằng việc gì bạn làm thường xuyên, thì cái đó sẽ dần trở thành một phần của bạn.
Làm mới tấm bản đồ về những người ta yêu thương, như chia sẻ trong bài viết trước, là một hành trình cần thực hành mỗi ngày. Nhưng làm mới tấm bản đồ về chính mình, có lẽ là việc quan trọng hơn cả.
Vì nếu không nhận biết được mình đang vô thức 'rèn luyện' điều gì mỗi ngày, chúng ta sẽ rất dễ lầm tưởng những phản xạ tự động ấy chính là bản chất của con người mình
"Mình là người nóng tính". "Mình thụ động và hay trì hoãn." "Mình không bao giờ có thể tập trung được."
Nhận biết sự khác nhau giữa "mình là vậy" và "mình có một thói quen lâu năm như vậy" là bước đầu để thay đổi.
"Bạn đang thành thạo điều gì mỗi ngày?"
Và đôi khi câu trả lời làm bạn buồn cười. Đôi khi nó làm bạn giật mình nhận ra
Mình đang làm mới tấm bản đồ của mình, hay chỉ đang đi lại lối mòn cũ kỹ